This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Vương Hà

Nơi giao lưu, chia sẻ kiến thức

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Tình phai, chuyện chưa kể.

Người thứ nhất: Bình thường
- Đã từng hứa sẽ yêu và chờ đợi.
=> Sau chưa đầy 1 tháng, Anh đã có con và phải cưới người ta. Sau đó anh đăt tên con anh, lấy tên tôi làm tên đệm.
- Bạn bè khuyên không yêu vì xấu trai, tuổi không hợp.

Người thứ 2: Giàu, cực giàu
- Đã từng hứa yêu và bảo vệ suốt cuộc đời.
=> Bỏ đi mà không một lời chào.
- Bạn bè khuyên không yêu vì bố mẹ già lại hay ốm đau, lấy về lại phải hầu hạ ông bà khổ.

Người thứ 3: Nghèo
- Đã từng thề sẽ yêu và chăm sóc.
=> Cũng đi nốt.
- Bạn bè khuyên không yêu vì không học vấn, không công việc, tính gia trưởng, không hợp.


Đấy, cứ như con thiêu thân, không quan tâm người ta giàu, nghèo, hoàn cảnh hay xấu hay đẹp ra sao, mà yêu từ trái tim, thương từ đáy lòng. Tất cả vẫn về với số 0 tròn chĩnh. Ba lần mà nước mắt vẫn rơi không hề giảm.

Chốt lại cuối cùng: Dù giàu hay nghèo, già hay trẻ kết cục với mình vẫn vậy.
Cũng tại xấu gái, không biết ăn nói, vụng về, và không kiếm ra tiền.
Đấy, thế mới biết, tình yêu không có lỗi, lỗi là ở bản thân mình.


Em biết tin vào ai nữa đây?

Em không biết mình phải viết gì vào lúc này nữa, thực sự là em đang rất buồn.

Em thấy mình đang chông chênh, cảm giác sợ hãi tột đỉnh, đoạn đường đang qua còn nhiều gian khó phía trước vậy mà khi tỉnh dậy em thấy xung quanh chỉ còn em và cô đơn............
Muốn chăm sóc, giúp đỡ và yêu thương nhiều người mà một người còn không làm được điều đó thì có nên không?

Có lẽ em....



Gió bấc xô vào lòng em những cơn lạnh..
Đây là đâu.. sao ko thấy tay anh ôm chặt..
Bao lâu em đã quen khi có anh rồi,.
Nhưng làm sao có thể níu tay anh
Đôi vai em ngày càng gầy xanh..
Chorus
Buồn lắm phút biết em lỡ yêu anh khi đôi mình tay trong tay chiều về ngược gió..
Gió có khẽ hờn trách em yếu mềm.
Sợ gió sẽ vô tình cuốn anh bước đi xa đời em về một miền trời không tên
Em chỉ hạnh phúc khi được bên anh.
Verse II
Buốt giá thay mùa đông nói với em là..
Đông lạnh hơn khi anh bước ra đi, không về..
Mưa đêm rơi nhiều hơn khi thấy em buồn,
Rơi làm chi tim thêm ướt mềm đi..
Không như xưa, ngày còn bé thích tắm mưa..

Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không .… ?
Con tim ơi trả lời đi..
Hay em cứ trẻ con và giữ anh riêng mình
Giờ nếu em có thể khóc thành tiếng đến khi nào cơn đau trong tim e vơi đi..
Em đã chẳng vùi mình vào lặng câm.



Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Buổi tối buồn 04/9/2016

Từ sáng đến tối, mọi chuyện trôi qua thật êm đềm ko có nghĩa rằng ngày hôm đó ko có điều gì tồi tệ xảy ra khi bạn chưa đi vào giấc ngủ để chuẩn bị chào đón một ngày mới.
Chỉ vài phút giây trước đây thôi, vẫn còn bình thản ngồi đọc báo mạng, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra, lòng vô cùng thanh bình, ko một gợn sóng. Vậy chỉ mà một cuộc thoại, 1 lời nói làm trái tim người ta như tan chảy, một động lực có lẽ đủ mạnh để vượt qua thời gian khó đang bước tới này.
Xin vênh mặt lên với một số đối tượng mà lòng không yêu mến, xin cảm ơn những động lực mà các người mang đến. Xin chào và quyết thắng!
Hà!

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Thiên Bình tôi

Thiên Bình luôn là người mang lại niềm vui cho người khác...
Nhưng....
....Lại là người chôn chặt nhiều nỗi niềm trong tim nhất ....
....Thiên Bình ghét nhất dối trá ...
Nhưng....
....Lại giả dối với chính mình....
....Thiên Bình thích được chiều chuộng....
Nhưng lại thường ....
....Là người hay chiều chuộng người khác....
....Thiên Bình ghét được người khác suốt ngày đeo đuổi ....
Nhưng....
....Thiên Bình lại là người yêu sâu đậm nhất....
....Thiên Bình sợ làm người khác tổn thương....
Nhưng....
....Chính Thiên Bình lại làm mình tổn thương nhất
( đôi khi lại vô tình làm người khác tổn thương mà chẳng hề hay biết ).

-st- 

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

Đắng lòng

Thực sự là cảm thấy đắng lòng mà, quá đắng luôn.
29/6/2016
Bạn: Bố Hà đi du lịch à?
Hà: Ừ
Bạn: Bố Hà đi theo xã à.
Hà: Ko, bố tớ đi theo Huyện.
....
Bạn: Năm ngoái ấy, tớ nhớ có đoàn nào đi du lịch bị tai nạn, có ông về 1 tháng sau mí chết. Người ta bảo chết ngay từ lúc đó còn được bồi thường, chết sau một tháng chẳng được gì lại mất bao nhiêu tiền.....

Hà: ;O;O;O;O:--|:--|:-R:O


Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Nhật ký những ngày ốm do mọc răng "ngu"


Day 1:
Bắt đầu từ sáng ngày 20/6/2016, nhưng đến trưa mới bắt đầu đau hơn. Ăn cơm xong là cứ thế sốt rét đến run cả người +đau đầu. Uống thuốc vội rồi đắp chăn đi ngủ. Ngấm thuốc chiều thấy đỡ, nên mới dậy làm sinh tố bơ ăn. Vì đói, trưa cũng chẳng ăn được cơm là bao lại đi uống kháng sinh vào cũng sợ.
Đầu lúc nào cũng nhức, cứ ong ong, nhưng vẫn cố sinh hoạt bình thường. Làm sinh tố bơ mà ko có đá thì chán lắm, bảo cô bạn cùng phòng đi mua cho. Nhưng cô ấy bảo cô ấy ko cần đá, cô ấy ko đi. (Vì bạn Hà gọt bơ rồi chia luôn đôi, bạn ấy bảo tự dằm ra, còn bạn Hà cho vào máy xay để xay). Thế là lại mặc quần áo vào đi mua đá, tiện 1 công đi bạn Hà đi chợ mua cả 1 đống rau ( 1 mớ rau muống + hơn 7 lạng mướp + 2 mớ rau ngót + 4 mớ rau diếp cá) + 1 bộ lòng vịt + thuốc uống + nước rửa bát + đá. Chất ú ụ đầy lồng xe rồi  treo ở cả ghi đông, mọi người nhìn chắc tưởng mình đi buôn rau mất.
- Về nhà, mình bảo bạn cùng phòng: Tối H nấu cơm lấy mướp xào lòng vịt nhé, rau muống để ngày mai, còn mớ rau ngót này thì nấu canh. (rau ngót của mình còn thừa sợ để lâu nó héo, mình lại mua thêm 2 mớ to đùng nữa rồi). Bạn ấy bảo không nấu, mình bảo tôi ốm cô phải chăm sóc tôi chứ. Thì bạn ấy bảo, cô ốm mà cô đi chăm sóc người khác được thì tôi làm sao phải chăm sóc cô. (Cũng tại vì mình đi mua cá lố rau diếp cá và rau ngót để sáng hôm sau xay cho oppa ý mà). Nhưng buồn thật đấy.
Rồi làm sinh tố bơ ăn thôi, ngon khỏi bàn luôn.
Cuối cùng đến tối muộn thì cô ấy cũng đi nấu cơm cho mình. Ăn xong thì nghiễm nhiên bạn Hà vẫn đi rửa bát bình thường thôi, dù vẫn hơi sốt và đau đầu, tại bạn Hà mở mấy tính lên ngồi mà, ko muốn nằm vì nằm cả chiều rồi.
Đến 10h hết thuốc bệnh lại tái phát, lò dò đi uống thuốc và lại ra giường rên vì rét giữa trời thủ đô Hà Nội nống phát bực lên ấy.

Day 2:

Sáng dậy thấy đau hơn, đầu thì vẫn đau như thường, lắc má bên này, bên kia cảm tưởng đau như muốn ngất. Chẳng hiểu sao thấy răng cửa hàm trêm dính vào môi dưới gỡ mãi không ra, mạnh thì sợ đau nên cứ nhẹ nhàng từng tý một. Cứ như là địa ngục đang mở ra trước mắt vậy. Lật mình dậy, tiến thẳng vào nhà vệ sinh súc súc rửa rửa cái miệng hôi, xong là ngồi nhặt rau, rửa rau để xay. Xay xong, lọc xong lại đi mua cháo về ăn, đang ăn thì oppa gọi ăn gì để mua đến cho. Mình bảo đang ăn cháo rồi lên thôi. Hôm ấy còn nói được rõ rõ tý.
Đến trưa oppa hỏi ăn gì mua cho, rồi cắm cơm cho oppa qua ăn. Đang nằm ở giường lại bật dậy cắm cơm, nhặt rau cho oppa. Oppa mua cho cốc chè đỗ đen, và 2 quả trứng, 1 củ hành tây. Thế là lại làm cơm cho oppa, có ai như tôi hông? Tưởng ốm có ny đến chăm ai dè đến để mình chăm. Đầu vẫn đau, còn hơi sốt tý thôi, má thì lúc nào chẳng đau, nó sưng vù vù lên như vậy mà. Vẫn sinh hoạt bình thường luôn. Ai nhìn vào đâu biết mình bị sao đâu, chắc oppa cũng nghĩ vậy. Buồn.
Chiều oppa về, mở máy tính lên đọc, vãi cả mồm đau mà đọc to oang oác 15 phút để ghi âm. Đọc xong nó mới lên cơn đau dữ dội, bắt đầu kèm đau đầu nặng , sốt rét. Lại lò dò uống thuốc rồi đi ngủ. ra giường nt cho oppa, oppa chỉ nt lại cô lên thôi. Thế là ngủ đến tối. À trước khi ngủ cũng cho đỗ đen vào nồi cơm điện cắm rồi.
Tỉnh dậy cũng đỡ đau đầu với sốt, kiểm tra và nấu lại nồi chè đỗ đen. Xong mở máy tính nghịch, rồi đi cắm cơm, nhặt rau cho bạn cùng phòng.
Tối đó là ăn 1 cốc chè, múc ra cho bạn cùng phòng 1 cốc, phần oppa 1 cốc. Lúc ăn là 19h, nhưng đau quá, ko cả mở miệng được, nói ko được lên gọi cho oppa, oppa bảo đang kéo dây điện tẹo gọi lại, mình loay hoay lo lắng, bụng thì đói, người lại lên cơn thèm thuốc mà ko ăn được gì ko dám uống. gắng cũng xong được cốc chè, đợi mãi oppa ko gọi, ra giường nằm ngủ vật vã, đến hơn 11h mới thấy gọi lại, buồn thui thủi, ko nói gì.

Day 3.

Như ngày 2, dậy cũng khó khăn. Nhưng mới ban đầu là khó thế, dẫn dần nó quen cũng đỡ, lại dậy làm rau xay ép cho oppa. Oppa điện mua cháo sườn cho, mình bảo oppa mua thuốc cho, khổ thuốc mình uống khỏi thì không có bán cơ lại phải mua thuốc khác, về chén xong cháo sườn uống thuốc lại đi ngủ tiếp (vì chỉ có ngủ nó mới quên đau, thức nó đau không chịu được cũng chẳng làm gì được). 11h oppa lại gọi mang cháo cho, ăn cháo xong lại uống thuốc, nhưng mà thấy bình hết nước, lúc sáng vẫn nghĩ là nó còn đủ uống đến qua trưa cơ, định chiều chiều oppa qua thì nhớ oppa bê nước cho, nhưng chắt chiu được có nửa cốc không đủ uống viên cảm sủi nên lại lóc cóc mang bình đi đổi. Ốm dở mà phải vác bình 20 lít từ tầng 1 lên tầng 3, uống xong lại lên giường nằm. Nhắn tin bảo oppa là đỡ hơn nhiều rồi, thế là oppa cũng bơ mình luôn tối đó. Buồn buồn....
Buổi chiều cũng đỡ hơn tẹo, lại đi mua rau diếp cá, mua rau tía tô, hành, mua thịt về để nấu cháo.

Day 4.

Vẫn đau như mấy hôm trước, lại hết thuốc nữa chứ. Sáng oppa gọi ăn gì thì mình bảo ăn cháo rồi, cháo hôm qua còn ý mà. Oppa qua mình mua rau diếp cá cho, mình bảo oppa mua thuốc cho, oppa bảo ko phải uống thuốc, uống nhiều ko tốt, chết làm sao được. Mình ức quá, oppa có bị đau đâu mà biết, nó sưng đau hết cả họng cả hàm còn kèm sốt với đau đầu nữa. uống nước còn đau nữa là, thế mình bảo thôi ko uống nữa, chết cũng được, chả sao. Lên rót nước cho oppa, mang xuống thì cũng thấy đi mua thuốc cho rồi. Tức không thèm lấy luôn cuối cùng nhét vào túi quần mình. Lên Nhà cũng ko thèm uống luôn đã vậy cứ để đau luôn thể. Mình ốm đau mà vẫn làm rau, xay ép nước cho không nghĩ thương mình thì chớ, mình ốm chứ mình có quên phải chăm sóc người khác đâu. huhu. Chẳng ai thương mình, buồn hiu hắt...
Trưa thì cũng ăn nốt cháo nấu từ tối qua, oppa nhắn hỏi ăn gì chưa không thềm nhắn lại, tức. Nằm ngủ đến tối, à lúc gần 4h chiều cô bạn tới thăm mua cho 5 quả bơ, xuống xách lên rồi lại ngủ tiếp,  8h tối mới lóc cóc bò dậy. Cô bạn cùng phòng vừa đi chợ mua balo, lúc đó đói cồn cào mà không biết ăn gì, ko mua cháo ở đâu cho gần, đi xa thì ko đi được. Liền bỏ nồi cho gạo vào nấu, nấu cháo trắng ăn, lại dễ lại ngon thế. Đang ăn cô bạn nt bảo có ăn cháo không cô ấy mua cho, bủn rủn cả chân tay, giờ mới thấy cô ấy nt nói 1 câu mua hộ cho cái gì. nHưng mà bạn Hà đang có cháo ăn rồi, nt bảo thôi, bảo bạn ấy mua đá về tối ăn bơ. Mua về bạn ấy bảo mình làm sinh tố thì làm luôn cho bạn ấy. Thì xong xuôi mình lại làm sinh tố 2 đứa ăn.  Có gì đâu cơ chứ. Giận oppa, mình tắt luôn cả đt, lão ấy cũng ko nt qua zalo hay fb gì cả. Buồn ơi là sầu, nửa đêm ngồi nhặt 4 mớ rau diếp cá rồi đi rửa, ngâm nước muối kỹ càng để sáng hôm sau chỉ việc dậy xay.

Day 5;

Sáng dậy có vẻ đỡ đau hơn, chẳng thiết ăn gì. Lại đánh vật với cả rổ rau diếp cá, xay làm 2 lít nước, lọc mỏi cả tay. Xong hơn 9h lão oppa gọi điện hỏi ăn gì chưa để mua cho, mình có ăn gì đâu, cũng chả muốn ăn. Trả lời nhát gừng, đến gần 10h lão mới tới, đúng là mình ko ăn gì chắc chết đói vì lão mất. Lão mang cho cháo đõ xanh bảo mẹ hắn mua cho, 1 hộp bột đậu xanh, 1 gói sữa tươi, 1 gói sữa milo, 1 hộp sữa chua. NGhĩ cũng rưng rưng, nhưng vẫn tức hắn lắm.
12h30 lão bảo lão qua nghỉ trưa, xong 11h30 lão đi làm. Mà chẳng hiểu sao, lão ở đây chẳng thấy đau gì mấy, lão đi khỏi cái là nó lại hành mình. Hình như tình yêu nó có chất xúc tác làm giảm cơn đau sao ý. lên lúc lão ko có ở đay mình kêu đau chắc lão tưởng giả vờ chăng?
Lão ở thì chẳng ngủ được, nằm đọc báo, lão thì ngủ say khịt khịt.
Lão về mới bắt đầu buồn ngủ, lại lăn ra ngủ đến hơn 4h chiều mới dậy, xem linh tình rồi ghi nhật ký ra đây.
Đấy có 5 ngày mà trời đất như quay cuồng, hiểu lòng người như thế nào, ở đây có những chi tiết ấm ức mà ko nói ra, có nhưng phân tích, suy đoán cũng ko nói ra, nói ra xấu hổ cho mình chứ chẳng làm gì được. Nhưng cũng đủ hiểu bản chất của một người là thế nào rồi.
Cũng tủi thân vì mình sống có lỗi với ai đâu, có đối xử ko tốt, tàn nhẫn với ai đâu mà nỡ không thương mình như thế. Mình hơi sầu đời 1 chút lên chắc cũng giận cá chém thớt, tức luôn cả ông oppa nhà mình. Thôi hôm nay bệnh em nó cũng đã đỡ hơn nhiều lắm rồi, cũng lại phải tươi trẻ trở lại thôi, ko rù rĩ như mấy hôm nữa. Đúng là mệt.



Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Nếu chương báo cháy reo, chỉ còn 30s em sẽ mang theo gì?

Sau khi xem bộ phim The leaf year, em cũng tự đặt ra câu hỏi cho chính mình là : "Nếu chuông báo cháy reo, chỉ còn 30s em sẽ mang theo gì?".
E sẽ mang gì đi nhỉ hay em ở lại và xem ai sẽ mang mình đi?

Yêu và Thương

Anh biết thích, yêu và thương khác nhau như thế nào không? Thích chỉ là cảm giác, cảm giác thì không bao giờ ổn định. Thích, anh có thể thích nhiều người, và có thể quên một cách nhanh chóng. Yêu, là muốn chiếm trọn tất cả tình yêu, thời gian của người đó, là muốn trong mắt người đó chỉ có mỗi mình, là ích kỉ, là mong muốn độc quyền.
Còn thương, với em, chữ “thương” nó đơn giản hơn rất nhiều, nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều, bao dung hơn rất nhiều.


Như em thương anh, em muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho anh để tự nhận lại cho mình những đau khổ, tự mình gánh lấy nó thay anh. Như em thương anh, em muốn lo lắng cho anh mọi vụn vặt trong cuộc sống, lo cho anh nhiều hơn chính em lo cho mình. Như em thương anh, em muốn che chở cho anh… Em từng nói với anh “con trai cũng có lúc yếu đuối, cũng có lúc áp lực đến mệt mỏi, con trai cũng có quyền được khóc và dựa dẫm. Nếu anh có yếu mềm, hãy tìm đến em này, em mạnh mẽ mà, em sẽ bảo vệ anh”. Lúc đó anh bật cười, nhưng anh à, là em thương anh, thật đấy!
tumblr_mmbw39VaJq1rd42f7o1_500
Như em thương anh, em bỏ quên lòng tự kiêu của một đứa con gái, chỉ để mang lại niềm vui dù nhỏ bé nhất cho anh. Với anh, em không mong tha thiết rằng anh sẽ yêu em, nhưng em luôn hi vọng anh luôn mỉm cười, với em, ở đó, ngay lúc này, là đủ…
Như em thương anh, nhưng anh lại không thương em, anh không yêu em và cũng chẳng thích em! Em đau lắm chứ, nhưng em cố chấp cứ nhất nhất phải bên anh. Ừ, em đâu có ngu ngốc mù quáng đến nỗi không nhận ra những gì mình làm là vô nghĩa đâu anh. Em chẳng hề hi vọng sẽ có ngày anh nhận ra những gì em làm là chân thành nhất, và anh sẽ yêu lại em. Em cũng không tự dối lòng mình là chúc anh sống tốt bên người khác. Đó là lời nói dối! Dối anh, dối cả em. Em chỉ mong ước mãi một điều, là anh luôn tồn tại trên thế gian này, vui vẻ và hạnh phúc, như hiện tại bây giờ. Đối với người con gái bình thường như em, anh không yêu em là một nỗi buồn, nhưng không được thấy anh nữa lại là cả một nỗi đau lớn, kéo dài, cứa vào từng thớ thịt, âm ỉ mãi không thôi.
Trước là em yêu anh, nhưng bây giờ em không yêu anh nữa, là em thương anh mất rồi…
  – Cẩm Cẩm

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Cho em mượn...

Hôm nay, tự dưng mở cuốn nhật ký ra xem, nhớ ngày ấy, ngày buồn ấy mình đã viết một bài thơ tặng người ấy, nói lên nỗi lòng của mình. Giờ đọc lại cũng thấy buồn ghê gớm, vẫn nặng lắm một nỗi buồn, vẫn thương nhiều lắm. Nhưng xin giữ Anh mãi ở trong lòng.




Cho em mượn Anh một chút thôi
Để bên Anh xíu rồi em sẽ trả
Thương Anh bao tháng ngày vất vả
Bôn ba xứ người kiếp sống mưu sinh

Cho em mượn bờ vai Anh một lát
Để tựa vào những lúc xót xa
Nhưng sao em cảm thấy mặn mà
Hay nước mắt làm phôi pha hương sắc

Cho em mượn vòng tay Anh thân thiết
Để sưởi ấm tâm hồn đang da diết
Và ấm áp cho ngày ta xa cách
Em lại trở về với yên lặng của đêm

Vì chưa trọn tấm chân tình
Em bằng lòng chọn lối cho riêng mình
Sẽ trả Anh về
Với dịu dàng, nồng nàn lúc chưa quen.

- Vương Hà -

Hà Nội, Ngày 23/6/2015

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

A sẽ mãi yêu em chứ?

Em mong Anh sẽ yêu em mãi mãi, dù em có như nào thì anh vẫn mãi yêu em.
Dù em có trở lên xấu tính, cằn nhằn và thô lỗ em vẫn mong anh yêu em.
Dù em có trở lên ích kỷ, kiêu căng em vẫn mong anh yêu em.
....


Và dù gì đi chăng nữa Anh vẫn mãi yêu em.
Nhưng điều em mong hơn nữa là, dù em có thế nào A cũng đừng bỏ em, nếu em trở lên xấu xa và tồi tệ thì em mong anh vì yêu em mà hãy giúp em trở về với con người nguyên thủy của mình. Chứ em không mong Anh yêu em mà bao che, dung túng cho cho em. Anh hiểu không?

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

The leap year (năm nhuận) - Cô gái đi tìm tình yêu

Tối nay bạn Hà gác lại mọi chuyện ngồi xem bộ phim The leap year, tại buồn buồn ngồi đọc tản văn "Ngày trôi về phía cũ" của Anh Khang, có đoạn tác giả đã nhắc đến bộ phim này. Vậy là có dịp xem phim, bộ phim nói về một cô gái thành thị, giàu có và xinh đẹp tên là Anna, đã hẹn hò với anh chàng tên là Jeremi 4 năm, cô luôn mong mỏi được Anh cầu hôn mình, nhưng mà anh vẫn không cầu hôn. Cô đã quyết định đến Dublin, Ireland nơi có Jeremy để cầu hôn Jeremy vào ngày 29/2, đó là năm nhuận 4 năm mới có một lần, và theo truyền thuyết của người Irish thì người đàn ông nào được cầu hôn vào ngày này phải chấp nhận lời cầu hôn đó. Trên đường đi đến Dublin, cô đã gặp rất nhiều xui xẻo, nhưng may mắn cô đã gặp được Delcan - Chủ của một quán trọ nhỏ. Anh đã giúp Anna thực hiện chuyến đi xuyên lục địa để đến Dublin vào đúng ngày nhuận. Trải qua một thời gian ngắn với Declan, Anna đã nhận ra được nhiều điều và cô đã tự đặt ra dấu chấm hỏi cho mối quan hệ của cô với Jeremy. Khi trở về Boston, sau khi tàn tiệc cô đã bấm vào nút báo cháy để biết xem mình cần gì khi chỉ còn 60s để thoát thân, ( đó là câu hỏi mà Declan đã hỏi cô khi hai người cùng leo lên để ngắm một lâu đài, khi đó cô chưa biết được mình sẽ mang theo gì). Giờ thì cô đã biết mình muốn gì, nhìn Jeremy ko lo lắng cho mình mà chỉ vội vào phòng lấy đi laptop, điện thoại mà không quan tâm đến cô. Cô đã đến với Declan và cầu hôn Anh, câu nói rất hay mà Anna nói là: Cô đã có tất cả những thứ mà cô muốn nhưng đó không phải là thứ cô cần. Cái cô cần là Declan, một người đàn ông đúng nghĩa, chính trực sẽ luôn dang rộng vòng tay để chờ che và lo lắng cho cô. 
Đây là đoạn cuối của phim, rất hay và ý nghĩa.



Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

Ai tốt hơn ai??????

CHUYỆN ĐÃ CŨ
Viết cũng được một thời gian rồi, giờ coppy post lên đây.
Đây là bài lảm nhẳm của mình với 1 người về chuyện ăn chay hay ko ăn chay? Liệu người ăn chay có tốt bụng hơn người không ăn chay ko?
Đừng ai nghĩ rằng mình ăn chay mà coi thường người không ăn chay nhé.



E muốn hỏi, tại sao có động vật ăn thịt và động vật ăn thực vật?
Là do chúng có cấu tạo về cơ quan tiêu hóa và bộ hàm khác nhau.
Tại sao con voi to đùng như vậy lại chỉ ăn thực vật, còn con mèo nhỏ bé lại ăn động vật. 
Và tại sao từ thời thế giới khủng long, có loài thì ăn động vật có loài thì ăn thực vật.
Tại sao lại như vậy?
Và hệ sinh thái là gì?
Trao đổi chất trong hệ sinh thái là gì?
Tại sao trái đất lại vô cùng hợp lý theo thuyết của thiên chúa giáo, sao ko như sao hỏa, như mặt trời, như mặt trăng... ắt là rất hợp lý để sự sống trên trái đất có thể tồn tại được?
Vậy sự sống là gì? Là khái niệm do con người đưa ra? Vậy chúng ta từ đâu đến, chúng ta là ai. Tại sao lại có các ngôn ngữ khác nhau trên thế giới? chúng ta đều giống nhau cơ mà. Như các loài động vật đó, dù ở bất cứ nơi đâu thì chó vẫn cắn và ai cũng nghe được từ như là gâu gâu, hay mèo kêu cũng vậy, từ "meo meo" thì tất cả mọi người đều nghe được như vậy? Vậy tại sao con người chúng ta, có thật nhiều ngôn ngữ mà chúng ta nghe chẳng hiểu gì. Nhưng chúng ta có thể học và nói, hiểu được ngon ngữ đó.
Tại sao chúng ta được gọi là con người, tại sao ko gọi thứ này là con người, là con chó, con heo... tại sao? chẳng phải tất cả cái tên và sự phân loại đều do con người tự quy ước và gọi tên như vậy sao?...
Theo triết học, con người là động vật duy nhất biết lao động và từ lao động mới có ngôn ngữ, từ đó bộ não phát triển và cho tới ngày nay...
.... rất nhiều câu hỏi được đặt ra và sẽ ko có câu trả lời nào thởa đáng được. 
cuối cùng vấn đề em đặt ra là về ăn chay hay không ăn chay Anh ạ và triết lý của đạo phật.
Chẳng lẽ thực vật ko thể coi là một mầm sống, hay vì nó là vật mà ta ko nhìn thấy chất gì màu đỏ chảy ra khi cắt, khi bẻ hoặc nó ko biết kêu la, ko biết chạy chốn khi bị đánh, bị bắt ... 
Còn triết lý đạo phật thì cho rằng có nhân quả. E ủng hộ, nhưng nếu cứ lý giải mãi cái thuyết nhân quả đó e thấy nó thật cùn và ngắn. Tại sao lại có mối lương duyên, món nợ truyền kiếp như vậy? Khi một người tốt trong xã hội ngày nay luôn gặp điều ko may tới mình thì lại giải thích rằng do họ kiếp trước làm nhiều việc ác, còn người chuyên đi lừa và giết hại người và ko bị phát hiện, họ vẫn sống an nhàn và tốt thì lại nói rằng nghiệp chưa ứng với họ. Chẳng lẽ kiếp trước họ hiền lành tử tế nên chưa nhận được quả báo, và nếu kiếp trước họ hiền lành tốt bụng rồi thì cớ sao kiếp này họ lại hung hăng quá vậy? Và ở kiếp này họ chưa nhận quả báo thì lại bảo đến kiếp sau họ sẽ phải trả. Thật là nếu cứ giải thích như vậy thì chẳng bao giwof đến hồi kết cả. Em nghĩ là như vậy.
Nhưng e cungxko phủ nhận một điều rằng đa phần những người tâm tốt thì sẽ được sống thanh thản hơn người có tâm ác.
Nói chung sống tốt và tư duy tích cực là điều rất cần thiết ạ. Và việc ăn chay hay ko ăn chay với em nó cũng bình thường. Cái này nó liên quan đến chuỗi thức ăn và lưới thức ăn theo con nguwoif gọi và đặt tên như vậy trong môn sinh học. Tất cả đều có quy luật vận động và phát triển của nó. Cỏ -> trâu -> Hổ. .... đây là một chuỗi thức ăn đơn giản. Còn lưới thức ăn bao gồm nhiều chuỗi thức ăn. ví dụ như là Cỏ -> Trâu, Bò, Dê, Cừu, Hươu, Nai. ..-> Báo, Hổ, -> Chim, kiến, bọ (Khi báo hổ chết) -> ... nói chung nó là một vòng tuần hoàn....cứ con này ăn con kia, ...
Và nếu tự nhiên ko có cái quy luật sống này thì liệu mọi thứ trên đời này có còn tồn tại được ko, khi có quá nhiều 1 loài ăn thịt một loài thì sao? loài bị ăn thịt sẽ tuyệt chủng, loài ăn thịt sẽ ngày càng nhiều và ko có đủ thức ăn rồi cũng đến tuyệt chủng... vậy nên cần có lưới thức ăn để duy trì sự cân bằng trong tự nhiên.
Con người chúng ta có thể ăn cả thực vật và động vật được, tuy nhiên có thể ăn duy nhất một thứ cũng được. Và theo nghiên cứu khoa học thì ăn thực vật sẽ có lợi cho sức khỏe hơn. Bởi khi bị giết, ở thực vật sẽ ko có phản ứng mạnh mẽ như ở động vật, nên nồng độ tiết ra chất độc hại ít và nó chứa các chất dễ tiêu hóa hơn là ở các laoif động vật. 
Theo nhà phật thì ko nên sát hại chúng sinh, và khuyên chúng ta nên ăn chay để cho tâm thân sạch, ý sạch. Tuy nhiên thì vẫn phạm vào việc sát giới. Vậy liệu chúng ta ăn chay có bớt nghiệp ko? Khi ko hiểu được hết ý niệm và quy luật tồn tài của vũ trụ.
Liệu có thể phán xét một người ăn chay thường xuyên là có tâm tốt hơn người chẳng bao giờ ăn chay ko nhỉ? Thật khó có thể trả lời mà, bởi mọi thứ đều có tính tương đối. Nhưng quan trọng nhất là từ trong tâm của chúng ta, luôn luôn hướng đến điều tốt, vui vẻ thân thiện thì việc ăn chay hay ko ăn chay cũng chỉ là một nhu cầu để duy trì sự sống cho chúng ta thôi. Đó cũng là một nhu cầu thiết yếu trong cơ thể của chúng ta.
E sợ nhất là người luôn khoe khoang mình ăn chay trường và tâm hướng phật lại luôn đi chỉ trích phán xét người khác. 
Nếu coi sống là cho đi tất cả thì ta chẳng cần gì phải ko anh, chỉ cần mỗi sinh mệnh của ta thôi. Tại sao ko làm việc và cho đi tất cả mà lại vẫn thu về cho mình, để làm gì hỡi những con người...
Có lẽ ko ai vượt qua được cái vòng đời như vậy, chính những người luôn nói ko màng tiền tài, danh lợi, chỉ đem đến giá trị cho người khác thì chính họ cũng đã tự nâng mình lên trên một bậc so với người khác rồi, chứng tỏ rằng họ muốn được người khác đề cao, tôn kính và ngưỡng mộ.... Bởi chúa hay đức phật đều muốn có nhiều người theo mình, tôn sùng mình cơ mà.
e cũng ko cao siêu gì, e vẫn sống theo đúng cái gọi là vòng luẩn quẩn của vũ trụ này và khi tiếp thu được nhiều thứ như vậy em biết mình phải làm gì để trở lên có ích hơn.
Bài viết chỉ theo mạch cảm xúc của riêng em, chưa có phân tích, dẫn chứng thấu đáo. Vẫn còn rất sơ sài và đơn giản, chắc Anh đọc sẽ hiểu nhưng em nghĩ cảm giác mông lung sẽ tồn tại trong anh.
Cảm ơn Anh, nếu có điều gì A thấy ko phải hay em sai thì nói e biết được suy nghĩ của Anh nhé. 
Có thể đây chỉ là bài làm nhảm của em, nếu ko nói trực tiếp với Anh e sẽ lảm nhẩm lên đây vậy. 
Tính cách của một người hướng nội chia sẻ với người hướng ngoại.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Đừng nói yêu tôi


"Đừng, đừng nói yêu tôi như loài chim trời biết nói
Đừng, đừng nói yêu tôi như đùa vui trên môi
Đừng, đừng nói yêu tôi,
Đừng nói yêu tôi chữ yêu không còn nghĩa
Giữa đôi ta từ đây
Chữ yêu đương trên đời gian dối tim nhau mà thôi.

Đừng, đừng nói yêu tôi như người say thường muốn nói
Đừng, đừng nói yêu tôi khi lòng dạ chia đôi
Đừng, đừng nói yêu tôi đừng nói yêu tôi chút yêu đương ngày ấy đã trôi xa tầm tay
Ước mơ tôi bây giờ như lá khô trong rừng cây.

Ôi tình yêu, ôi tình yêu,
Tình yêu như những cơn mưa
Tình yêu như thoáng hương hoa
Một ngày đong đầy xót xa...

Đừng, đừng nói yêu tôi như người gian thường nói dối
Đừng, đừng nói yêu tôi như chuyện đời buông trôi
Đừng, đừng nói yêu tôi, đừng nói yêu tôi
Trái tim anh là đá, đã khô khan thờ ơ
Trái tim tôi bây giờ đang chết theo bao ngày qua."


Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

Viết cho người tình không bao giờ cưới - 29/3/2014


Chia tay người tình không bao giờ cưới!9h00 29/03/2014 - Nàng về với quê hương yêu quý của nàng rồi, còn ta ngồi đây ngồi viết cho nàng mấy dòng... SẼ KHÔNG CÒN NỮA...Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng “sống thử” ăn, ngủ bên nhau để kiểm tra giới tính của mình và rồi cái “hợp đồng tiền hôn nhân” ấy cũng được chấm dứt sau 2 năm 5 tháng 9 ngày. (20/10/2011 - 29/3/2014) ta và nàng có thể khẳng định là mình không bị Les.Biểu tượng cảm xúc heart
Và đây là kỷ niệm đi chơi đầu tiên của hai đứa ngày mà hai ta mượn xe đạp, đèo nhau lên Hồ Gươm xem lễ hội hoa rồi thẳng tiến về Hồ Tây vào chùa Trấn Quốc chơi. Trời thì rét căm căm mà đâu có hề chi, lửa chơi thì cứ rừng rực lên nàng nhỉ?
Sẽ không còn những ngày ta hoặc nàng đợi ta ở cổng trường trên con xe đạp “kà Tàng” lướt như bay, lượn lờ khắp phố cổ, đường một hay hai chiều cứ phải nói là chẳng ngại gì. Lượn chán phố cổ rồi lại vào Chợ Đồng Xuân chơi, chán lại đèo nhau ra Hồ Gươm ăn kem. Rồi một màn thâu đêm luôn từ Hồ Gươm ra thẳng chợ Phùng Khoang mua sắm, cứ phải nói là vui phải biết. Rồi lân lề gần 11h đêm mí về đến nhà, mua được đồ gì về lại ra sức thử rồi chụp choẹt ngắm nghía, ko cần ăn uống chi, phải nói cứ như trâu ấy.
Sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thao thức tâm sự chuyện đời, chuyện người cứ nói mà mãi không hết chuyện để rồi hôm sau hai đứa ngủ nướng đến tận trưa.
Sẽ không còn nữa những ngày chúng ta đóng chặt của phòng và rồi cất tiếng ca oanh vàng cùng nhau, ngồi hát Karaoke đến đêm không quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao? Ai chê, ai cười kệ hộ ta chẳng quan tâm. Tiếp đến là khi ta có Loa mới là hành hạ hàng xóm láng giềng, cứ vặn volum level max luôn, may mà cũng chả có ai quan tâm đến nhắc nhở.
Sẽ không còn nữa những chiều công viên, ghế đá cùng nhau, cùng nhau đạp vịt trên Hồ Thủ lệ nữa rồi.
Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng mê mẩn đan lát, móc khăn móc mũ quên ăn, quên ngủ, quên cả học hành...
Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng sáng tạo nghệ thuật với những bức hình dở tệ. Trước khi nàng về ta cũng kịp mua cho mình một bộ sáp màu để khi nào rảnh ta lại mang ra tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn.
Và chắc sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thức chơi bóng đèn cùng nhau, không ăn, không ngủ miệt mài cắt xốp, băng dính, uốn móc treo quần áo thành hình thân cây Mai, và cặm cụi tỉ mỉ xâu chuỗi từng hạt vòng thành những bông hoa duyên dáng. Uốn thép cứ phải nói là nát hết tay mà vẫn đam mê cháy bỏng mong sản phẩm hoàn thành để trông xem sẽ thế nào. Cuối cùng thì cũng đã xong nhìn cũng không tệ cho lắm nhỉ? Bức ảnh – Chậu Mai vàng.
Sẽ không còn nữa những buổi ta đọc thơ cho nàng nghe, những buổi ta cùng nàng đọc thơ tình, quà tặng cuộc sống cho nhau nghe hoặc để ghi âm nghe lại.
Sẽ không còn nữa những buổi chung nhau đến trường với vài thứ đồ đôi, hoặc thời trang đối nghịch nhau. Bức ảnh Colgate Lửa –băng.
Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng đi tập thể dục, nói đi tập thể dục chứ nào có tập tành gì chủ yếu là đi chợ chơi thôi mà. Bảo nhau phải chạy hoặc đi bộ mấy vòng Hồ Thành Công vậy mà ra đó hai đứa chưa đi nổi một vòng đến ngã rẽ vào chợ, hai đứa chẳng đứa nào bảo đứa nào cũng rẽ theo tiếng gọi nơi trái tim. Hí hí
Sẽ không còn nữa những ngày ta đi học thêm tiếng Anh về muộn nàng vẫn đợi cơm ta. Cảm giác đầm ấm hạnh phúc thật khó tả.
Sẽ không còn nữa ngày ta kết thúc khóa Tiếng Anh cả lớp liên hoan vì ta sợ lúc về không còn xe bus nên đã nhờ nàng đạp xe đi đón ta. Ôi ta hạnh phúc quá! Như vậy thì ta đâu cần có người yêu đâu nhỉ?
Sẽ không còn nữa những buổi càn quét Pháo Đài Láng của ta với nàng khi về màn đêm buông xuống nữa.
Sẽ không còn nữa những buổi cùng nhau lên trường đi xem các cuộc thi Hùng biện Socrate, Cuộc thi Thử thách cùng nghề Luật Challenge Of Law, Cuộc thi hát tiếng Anh Fly emotion... , giao lưu văn nghệ kỷ niệm ngày 20/11, Chào đón các tân sinh viên, và khai giảng của các em khóa dưới... Ta nhớ nhất là đi xem cuộc thi Hùng biện khi ra về ta và nàng đều rất bức xúc về kết quả của cuộc thi, không đồng ý với sự lựa chọn của Ban giám khảo nhưng bất lực chả biết làm gì. Mỗi lần đi như vậy ta lại bảo nàng lần sau đăng kí đi thi nhưng chả lần nào nàng đi cả, lần cuối này ta cũng có bảo nàng đi nàng lại không đi, giờ thì hết cơ hội cho nàng rồi nhé. Đến ngày tới này là Chung kết của cuộc thi sắp tới mà nàng không ở đây nữa, còn ta tối nào cũng phải đi học không biết ta có còn có thể đi xem được nữa không?
Sẽ không còn nữa những buổi đi chơi của nàng mà không có ta về nhà nàng lại rên rỉ kể lúc ấy ta có ở bên để nàng thỏa thích làm những gì mình muốn và để cho ta sáng tạo nghệ thuật. hehe
Sẽ không còn cái ngày nàng hẹn hò với ta mà không mang điện thoại không biết gặp gỡ ta ra sao, mượn được điện thoại gọi cho ta nàng lại không nhớ số, để rồi khi bấm vào vào con số lung tung nào đó nghe thấy bài nhạc chờ quen thuộc của ta nàng lại sướng điên người lên.
Sẽ không còn nữa những buổi tối hai đứa đi mua đồ ăn vặt, ta biết nàng thích cắn hạt hướng dương lần nào cũng thế đó là món không thể thiếu trong mỗi lần ấy. Rồi một ngày có thông tin ăn nhiều hạt hướng dương sẽ bị teo não thế là ta chẳng thấy món đó xuất hiện nữa. Có lúc cơn khát đồ ăn điên lên gần 11h đêm rồi hai đứa vẫn lao ra đường tìm hàng quán mở để mua, để rồi gặp phải đám ma không dám quay lại và phải đi một vòng mới có thể mua được vài thứ về nhấm nháp.
Sẽ không còn nữa những buổi chợ thâu từ chiều tới đêm để rồi hai đứa dật dờ như những bóng ma phố thị, nàng say xe và hành trình cuốc bộ của chúng ta lại bắt đầu. Và nàng bảo ta sau này chắc sẽ chiều người yêu lắm – hì, ta bảo người yêu thì chưa chắc đâu? Ta chỉ có thể chiều phái yếu thôi. Người yêu ta, ta sẽ hành hạ chàng phải biết.
Sẽ không còn nữa những tháng ngày lên kế hoạch ôn thi của hai đứa. Viết một bảng biểu thời gian, dậy lúc mấy giờ, học cái gì, nghỉ ngơi ra sao... rồi hùng hổ hai đứa ký tên vào dán trước cửa phòng, để rồi treo ở đó chỉ để nhìn cho oách. Và kế hoạch thì kệ kế hoạch thôi, đến giờ dậy rồi mà vẫn đóng cửa ngủ ngon lành để hàng xóm còn sang phê bình ...h mà hai bạn Hà, Hòa vẫn chưa dậy. Thực sự là cái kế hoạch này nó đã phá sản ngay từ đầu lập rồi mà. Hehe
Sẽ không còn nữa những tháng ngày “nấu cháo điện thoại” của hai đứa vì những chuyện rồi cũng chả đâu vào đâu.
Sẽ không còn nữa những ngày ta rán bánh nàng cứ tấm tắc khen ngon và bảo ta sau này ra trường thất nghiệp còn có nghề tay trái nữa.
Sẽ không còn nữa những tháng ngày ta và nàng tự đặt biệt danh cho những người ở xóm trọ mà mình không thích để rồi cứ tâm đắc rất là phù hợp với họ như là : Sunlight, Wim, Vợ chồng A Phủ...
Sẽ không còn nữa cái tháng ngày chuẩn bị quần quần, áo áo để đi coi thi đại học. Bộ này được, bộ kia không để rồi tiền đi coi thi không đủ để sắm quần áo. Rồi xong đợt coi thi hai đứa lại than vẫn là không tin tưởng vào cái kỳ thi Đại học, tưởng chừng nó nghiêm túc lắm nhưng mà cũng chả ra sao?
Sẽ không còn nữa ngày tết làm bánh trôi, ta và nàng cũng bày trò không kém, cũng bột, cũng nhân, cũng vừng, cũng đỗ, cũng dừa ra sức nặn bánh trôi, bánh chay, vui thật đấy nàng nhỉ?
Sẽ không còn những ngày nàng Vinasoy khi có anh chàng nào đến ngó mặt ta nữa rồi, ta đã mất đi một chỗ dựa khá là tin cậy.
Sẽ không còn nữa những bí mật của nàng, của ta và của vài người nữa mà chỉ ta với nàng biết.
Sẽ không còn nữa cái ngày ta bị đau mắt đỏ, nàng hết mực chăm sóc mua hoa quả tẩm bổ cho ta để rồi khi ta khỏi bệnh thì nàng cũng tăng thêm vài kí lô.
Sẽ không còn nữa ngày nàng đau bụng như đau đẻ rên rỉ làm ta não hết cả ruột gan phải đi mua rượu, gừng về cho nàng...
Sẽ không còn nữa những ngày mua thứ gì đôi, ta trả giá rồi mà nàng vẫn thấy hớ lại trả thấp xuống tiếp và biện minh với người bán hàng là người cầm tiền không phải ta mà là nàng lên ta không có quyền quyết định.
Và sẽ không còn nữa ngày mà ta nghe nàng hét toáng nên và chạy thật nhanh chỉ vì nhìn thấy một con chuột chết nằm ở đường.
Sẽ không còn nữa ngày ta và nàng cùng lội mưa đi học, lên thư viện chỉ để vào mạng để chụp choẹt, đăng ảnh rồi hai đứa cứ thay phiên nhau comment.
Sẽ không còn nữa...
Và rồi những tháng ngày ở bên cạnh nàng điều ta hối tiếc nhất là khi nàng về quê ta vẫn chưa thể giới thiệu ai đó với nàng là người yêu của ta. Ta nhớ có những đêm hai đứa nằm nói chuyện về tình yêu, nàng vẫn băn khoăn không biết sau này ta yêu thì sẽ ra sao nhỉ? Không biết anh chàng ta yêu sẽ ra sao? Trông chàng như thế nào? Chàng không biết chàng thấp hay cao và dự là chàng sẽ thấp hơn ta để rồi nàng lại được trận cười sặc sụa...
Sẽ không còn nữa và sẽ không còn nữa, sẽ mãi mãi không còn nữa những tháng ngày bên nhau nữa nàng ak. Ta sẽ nhớ mãi những kỷ niệm của ta với nàng. Và ta vẫn ở đây lúc nào nàng rảnh nàng lên thăm người yêu thì vào thăm ta nhé. Lúc nào có điều kiện ta sẽ về quê thăm nàng và đón nàng lên nhà ta chơi vì nàng cũng chưa một lần về quê ta chơi mà.
Cuối cùng ta cảm ơn nàng, cảm ơn món quà mà nàng tặng ta trước lúc nàng về nhé, chúc nàng luôn hạnh phúc trong tình yêu và cuộc sống.
Biểu tượng cảm xúc heart
Và đây là kỷ niệm đi chơi đầu tiên của hai đứa ngày mà hai ta mượn xe đạp, đèo nhau lên Hồ Gươm xem lễ hội hoa rồi thẳng tiến về Hồ Tây vào chùa Trấn Quốc chơi. Trời thì rét căm căm mà đâu có hề chi, lửa chơi thì cứ rừng rực lên nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày ta hoặc nàng đợi ta ở cổng trường trên con xe đạp “kà Tàng” lướt như bay, lượn lờ khắp phố cổ, đường một hay hai chiều cứ phải nói là chẳng ngại gì. Lượn chán phố cổ rồi lại vào Chợ Đồng Xuân chơi, chán lại đèo nhau ra Hồ Gươm ăn kem. Rồi một màn thâu đêm luôn từ Hồ Gươm ra thẳng chợ Phùng Khoang mua sắm, cứ phải nói là vui phải biết. Rồi lân lề gần 11h đêm mí về đến nhà, mua được đồ gì về lại ra sức thử rồi chụp choẹt ngắm nghía, ko cần ăn uống chi, phải nói cứ như trâu ấy.Sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thao thức tâm sự chuyện đời, chuyện người cứ nói mà mãi không hết chuyện để rồi hôm sau hai đứa ngủ nướng đến tận trưa.Sẽ không còn nữa những ngày chúng ta đóng chặt của phòng và rồi cất tiếng ca oanh vàng cùng nhau, ngồi hát Karaoke đến đêm không quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao? Ai chê, ai cười kệ hộ ta chẳng quan tâm. Tiếp đến là khi ta có Loa mới là hành hạ hàng xóm láng giềng, cứ vặn volum level max luôn, may mà cũng chả có ai quan tâm đến nhắc nhở.Sẽ không còn nữa những chiều công viên, ghế đá cùng nhau, cùng nhau đạp vịt trên Hồ Thủ lệ nữa rồi.Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng mê mẩn đan lát, móc khăn móc mũ quên ăn, quên ngủ, quên cả học hành...Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng sáng tạo nghệ thuật với những bức hình dở tệ. Trước khi nàng về ta cũng kịp mua cho mình một bộ sáp màu để khi nào rảnh ta lại mang ra tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn.Và chắc sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thức chơi bóng đèn cùng nhau, không ăn, không ngủ miệt mài cắt xốp, băng dính, uốn móc treo quần áo thành hình thân cây Mai, và cặm cụi tỉ mỉ xâu chuỗi từng hạt vòng thành những bông hoa duyên dáng. Uốn thép cứ phải nói là nát hết tay mà vẫn đam mê cháy bỏng mong sản phẩm hoàn thành để trông xem sẽ thế nào. Cuối cùng thì cũng đã xong nhìn cũng không tệ cho lắm nhỉ? Bức ảnh – Chậu Mai vàng.Sẽ không còn nữa những buổi ta đọc thơ cho nàng nghe, những buổi ta cùng nàng đọc thơ tình, quà tặng cuộc sống cho nhau nghe hoặc để ghi âm nghe lại.Sẽ không còn nữa những buổi chung nhau đến trường với vài thứ đồ đôi, hoặc thời trang đối nghịch nhau. Bức ảnh Colgate Lửa –băng.Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng đi tập thể dục, nói đi tập thể dục chứ nào có tập tành gì chủ yếu là đi chợ chơi thôi mà. Bảo nhau phải chạy hoặc đi bộ mấy vòng Hồ Thành Công vậy mà ra đó hai đứa chưa đi nổi một vòng đến ngã rẽ vào chợ, hai đứa chẳng đứa nào bảo đứa nào cũng rẽ theo tiếng gọi nơi trái tim. Hí híSẽ không còn nữa những ngày ta đi học thêm tiếng Anh về muộn nàng vẫn đợi cơm ta. Cảm giác đầm ấm hạnh phúc thật khó tả.Sẽ không còn nữa ngày ta kết thúc khóa Tiếng Anh cả lớp liên hoan vì ta sợ lúc về không còn xe bus nên đã nhờ nàng đạp xe đi đón ta. Ôi ta hạnh phúc quá! Như vậy thì ta đâu cần có người yêu đâu nhỉ?Sẽ không còn nữa những buổi càn quét Pháo Đài Láng của ta với nàng khi về màn đêm buông xuống nữa.Sẽ không còn nữa những buổi cùng nhau lên trường đi xem các cuộc thi Hùng biện Socrate, Cuộc thi Thử thách cùng nghề Luật Challenge Of Law, Cuộc thi hát tiếng Anh Fly emotion... , giao lưu văn nghệ kỷ niệm ngày 20/11, Chào đón các tân sinh viên, và khai giảng của các em khóa dưới... Ta nhớ nhất là đi xem cuộc thi Hùng biện khi ra về ta và nàng đều rất bức xúc về kết quả của cuộc thi, không đồng ý với sự lựa chọn của Ban giám khảo nhưng bất lực chả biết làm gì. Mỗi lần đi như vậy ta lại bảo nàng lần sau đăng kí đi thi nhưng chả lần nào nàng đi cả, lần cuối này ta cũng có bảo nàng đi nàng lại không đi, giờ thì hết cơ hội cho nàng rồi nhé. Đến ngày tới này là Chung kết của cuộc thi sắp tới mà nàng không ở đây nữa, còn ta tối nào cũng phải đi học không biết ta có còn có thể đi xem được nữa không?Sẽ không còn nữa những buổi đi chơi của nàng mà không có ta về nhà nàng lại rên rỉ kể lúc ấy ta có ở bên để nàng thỏa thích làm những gì mình muốn và để cho ta sáng tạo nghệ thuật. heheSẽ không còn cái ngày nàng hẹn hò với ta mà không mang điện thoại không biết gặp gỡ ta ra sao, mượn được điện thoại gọi cho ta nàng lại không nhớ số, để rồi khi bấm vào vào con số lung tung nào đó nghe thấy bài nhạc chờ quen thuộc của ta nàng lại sướng điên người lên.Sẽ không còn nữa những buổi tối hai đứa đi mua đồ ăn vặt, ta biết nàng thích cắn hạt hướng dương lần nào cũng thế đó là món không thể thiếu trong mỗi lần ấy. Rồi một ngày có thông tin ăn nhiều hạt hướng dương sẽ bị teo não thế là ta chẳng thấy món đó xuất hiện nữa. Có lúc cơn khát đồ ăn điên lên gần 11h đêm rồi hai đứa vẫn lao ra đường tìm hàng quán mở để mua, để rồi gặp phải đám ma không dám quay lại và phải đi một vòng mới có thể mua được vài thứ về nhấm nháp.Sẽ không còn nữa những buổi chợ thâu từ chiều tới đêm để rồi hai đứa dật dờ như những bóng ma phố thị, nàng say xe và hành trình cuốc bộ của chúng ta lại bắt đầu. Và nàng bảo ta sau này chắc sẽ chiều người yêu lắm – hì, ta bảo người yêu thì chưa chắc đâu? Ta chỉ có thể chiều phái yếu thôi. Người yêu ta, ta sẽ hành hạ chàng phải biết.Sẽ không còn nữa những tháng ngày lên kế hoạch ôn thi của hai đứa. Viết một bảng biểu thời gian, dậy lúc mấy giờ, học cái gì, nghỉ ngơi ra sao... rồi hùng hổ hai đứa ký tên vào dán trước cửa phòng, để rồi treo ở đó chỉ để nhìn cho oách. Và kế hoạch thì kệ kế hoạch thôi, đến giờ dậy rồi mà vẫn đóng cửa ngủ ngon lành để hàng xóm còn sang phê bình ...h mà hai bạn Hà, Hòa vẫn chưa dậy. Thực sự là cái kế hoạch này nó đã phá sản ngay từ đầu lập rồi mà. HeheSẽ không còn nữa những tháng ngày “nấu cháo điện thoại” của hai đứa vì những chuyện rồi cũng chả đâu vào đâu.Sẽ không còn nữa những ngày ta rán bánh nàng cứ tấm tắc khen ngon và bảo ta sau này ra trường thất nghiệp còn có nghề tay trái nữa.Sẽ không còn nữa những tháng ngày ta và nàng tự đặt biệt danh cho những người ở xóm trọ mà mình không thích để rồi cứ tâm đắc rất là phù hợp với họ như là : Sunlight, Wim, Vợ chồng A Phủ...Sẽ không còn nữa cái tháng ngày chuẩn bị quần quần, áo áo để đi coi thi đại học. Bộ này được, bộ kia không để rồi tiền đi coi thi không đủ để sắm quần áo. Rồi xong đợt coi thi hai đứa lại than vẫn là không tin tưởng vào cái kỳ thi Đại học, tưởng chừng nó nghiêm túc lắm nhưng mà cũng chả ra sao?Sẽ không còn nữa ngày tết làm bánh trôi, ta và nàng cũng bày trò không kém, cũng bột, cũng nhân, cũng vừng, cũng đỗ, cũng dừa ra sức nặn bánh trôi, bánh chay, vui thật đấy nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày nàng Vinasoy khi có anh chàng nào đến ngó mặt ta nữa rồi, ta đã mất đi một chỗ dựa khá là tin cậy.Sẽ không còn nữa những bí mật của nàng, của ta và của vài người nữa mà chỉ ta với nàng biết.Sẽ không còn nữa cái ngày ta bị đau mắt đỏ, nàng hết mực chăm sóc mua hoa quả tẩm bổ cho ta để rồi khi ta khỏi bệnh thì nàng cũng tăng thêm vài kí lô.Sẽ không còn nữa ngày nàng đau bụng như đau đẻ rên rỉ làm ta não hết cả ruột gan phải đi mua rượu, gừng về cho nàng...Sẽ không còn nữa những ngày mua thứ gì đôi, ta trả giá rồi mà nàng vẫn thấy hớ lại trả thấp xuống tiếp và biện minh với người bán hàng là người cầm tiền không phải ta mà là nàng lên ta không có quyền quyết định.Và sẽ không còn nữa ngày mà ta nghe nàng hét toáng nên và chạy thật nhanh chỉ vì nhìn thấy một con chuột chết nằm ở đường.Sẽ không còn nữa ngày ta và nàng cùng lội mưa đi học, lên thư viện chỉ để vào mạng để chụp choẹt, đăng ảnh rồi hai đứa cứ thay phiên nhau comment.Sẽ không còn nữa...Và rồi những tháng ngày ở bên cạnh nàng điều ta hối tiếc nhất là khi nàng về quê ta vẫn chưa thể giới thiệu ai đó với nàng là người yêu của ta. Ta nhớ có những đêm hai đứa nằm nói chuyện về tình yêu, nàng vẫn băn khoăn không biết sau này ta yêu thì sẽ ra sao nhỉ? Không biết anh chàng ta yêu sẽ ra sao? Trông chàng như thế nào? Chàng không biết chàng thấp hay cao và dự là chàng sẽ thấp hơn ta để rồi nàng lại được trận cười sặc sụa...Sẽ không còn nữa và sẽ không còn nữa, sẽ mãi mãi không còn nữa những tháng ngày bên nhau nữa nàng ak. Ta sẽ nhớ mãi những kỷ niệm của ta với nàng. Và ta vẫn ở đây lúc nào nàng rảnh nàng lên thăm người yêu thì vào thăm ta nhé. Lúc nào có điều kiện ta sẽ về quê thăm nàng và đón nàng lên nhà ta chơi vì nàng cũng chưa một lần về quê ta chơi mà.Cuối cùng ta cảm ơn nàng, cảm ơn món quà mà nàng tặng ta trước lúc nàng về nhé, chúc nàng luôn hạnh phúc trong tình yêu và cuộc sống.Biểu tượng cảm xúc heart

Và đây là kỷ niệm đi chơi đầu tiên của hai đứa ngày mà hai ta mượn xe đạp, đèo nhau lên Hồ Gươm xem lễ hội hoa rồi thẳng tiến về Hồ Tây vào chùa Trấn Quốc chơi. Trời thì rét căm căm mà đâu có hề chi, lửa chơi thì cứ rừng rực lên nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày ta hoặc nàng đợi ta ở cổng trường trên con xe đạp “kà Tàng” lướt như bay, lượn lờ khắp phố cổ, đường một hay hai chiều cứ phải nói là chẳng ngại gì. Lượn chán phố cổ rồi lại vào Chợ Đồng Xuân chơi, chán lại đèo nhau ra Hồ Gươm ăn kem. Rồi một màn thâu đêm luôn từ Hồ Gươm ra thẳng chợ Phùng Khoang mua sắm, cứ phải nói là vui phải biết. Rồi lân lề gần 11h đêm mí về đến nhà, mua được đồ gì về lại ra sức thử rồi chụp choẹt ngắm nghía, ko cần ăn uống chi, phải nói cứ như trâu ấy.Sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thao thức tâm sự chuyện đời, chuyện người cứ nói mà mãi không hết chuyện để rồi hôm sau hai đứa ngủ nướng đến tận trưa.Sẽ không còn nữa những ngày chúng ta đóng chặt của phòng và rồi cất tiếng ca oanh vàng cùng nhau, ngồi hát Karaoke đến đêm không quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao? Ai chê, ai cười kệ hộ ta chẳng quan tâm. Tiếp đến là khi ta có Loa mới là hành hạ hàng xóm láng giềng, cứ vặn volum level max luôn, may mà cũng chả có ai quan tâm đến nhắc nhở.Sẽ không còn nữa những chiều công viên, ghế đá cùng nhau, cùng nhau đạp vịt trên Hồ Thủ lệ nữa rồi.Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng mê mẩn đan lát, móc khăn móc mũ quên ăn, quên ngủ, quên cả học hành...Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng sáng tạo nghệ thuật với những bức hình dở tệ. Trước khi nàng về ta cũng kịp mua cho mình một bộ sáp màu để khi nào rảnh ta lại mang ra tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn.Và chắc sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thức chơi bóng đèn cùng nhau, không ăn, không ngủ miệt mài cắt xốp, băng dính, uốn móc treo quần áo thành hình thân cây Mai, và cặm cụi tỉ mỉ xâu chuỗi từng hạt vòng thành những bông hoa duyên dáng. Uốn thép cứ phải nói là nát hết tay mà vẫn đam mê cháy bỏng mong sản phẩm hoàn thành để trông xem sẽ thế nào. Cuối cùng thì cũng đã xong nhìn cũng không tệ cho lắm nhỉ? Bức ảnh – Chậu Mai vàng.Sẽ không còn nữa những buổi ta đọc thơ cho nàng nghe, những buổi ta cùng nàng đọc thơ tình, quà tặng cuộc sống cho nhau nghe hoặc để ghi âm nghe lại.Sẽ không còn nữa những buổi chung nhau đến trường với vài thứ đồ đôi, hoặc thời trang đối nghịch nhau. Bức ảnh Colgate Lửa –băng.Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng đi tập thể dục, nói đi tập thể dục chứ nào có tập tành gì chủ yếu là đi chợ chơi thôi mà. Bảo nhau phải chạy hoặc đi bộ mấy vòng Hồ Thành Công vậy mà ra đó hai đứa chưa đi nổi một vòng đến ngã rẽ vào chợ, hai đứa chẳng đứa nào bảo đứa nào cũng rẽ theo tiếng gọi nơi trái tim. Hí híSẽ không còn nữa những ngày ta đi học thêm tiếng Anh về muộn nàng vẫn đợi cơm ta. Cảm giác đầm ấm hạnh phúc thật khó tả.Sẽ không còn nữa ngày ta kết thúc khóa Tiếng Anh cả lớp liên hoan vì ta sợ lúc về không còn xe bus nên đã nhờ nàng đạp xe đi đón ta. Ôi ta hạnh phúc quá! Như vậy thì ta đâu cần có người yêu đâu nhỉ?Sẽ không còn nữa những buổi càn quét Pháo Đài Láng của ta với nàng khi về màn đêm buông xuống nữa.Sẽ không còn nữa những buổi cùng nhau lên trường đi xem các cuộc thi Hùng biện Socrate, Cuộc thi Thử thách cùng nghề Luật Challenge Of Law, Cuộc thi hát tiếng Anh Fly emotion... , giao lưu văn nghệ kỷ niệm ngày 20/11, Chào đón các tân sinh viên, và khai giảng của các em khóa dưới... Ta nhớ nhất là đi xem cuộc thi Hùng biện khi ra về ta và nàng đều rất bức xúc về kết quả của cuộc thi, không đồng ý với sự lựa chọn của Ban giám khảo nhưng bất lực chả biết làm gì. Mỗi lần đi như vậy ta lại bảo nàng lần sau đăng kí đi thi nhưng chả lần nào nàng đi cả, lần cuối này ta cũng có bảo nàng đi nàng lại không đi, giờ thì hết cơ hội cho nàng rồi nhé. Đến ngày tới này là Chung kết của cuộc thi sắp tới mà nàng không ở đây nữa, còn ta tối nào cũng phải đi học không biết ta có còn có thể đi xem được nữa không?Sẽ không còn nữa những buổi đi chơi của nàng mà không có ta về nhà nàng lại rên rỉ kể lúc ấy ta có ở bên để nàng thỏa thích làm những gì mình muốn và để cho ta sáng tạo nghệ thuật. heheSẽ không còn cái ngày nàng hẹn hò với ta mà không mang điện thoại không biết gặp gỡ ta ra sao, mượn được điện thoại gọi cho ta nàng lại không nhớ số, để rồi khi bấm vào vào con số lung tung nào đó nghe thấy bài nhạc chờ quen thuộc của ta nàng lại sướng điên người lên.Sẽ không còn nữa những buổi tối hai đứa đi mua đồ ăn vặt, ta biết nàng thích cắn hạt hướng dương lần nào cũng thế đó là món không thể thiếu trong mỗi lần ấy. Rồi một ngày có thông tin ăn nhiều hạt hướng dương sẽ bị teo não thế là ta chẳng thấy món đó xuất hiện nữa. Có lúc cơn khát đồ ăn điên lên gần 11h đêm rồi hai đứa vẫn lao ra đường tìm hàng quán mở để mua, để rồi gặp phải đám ma không dám quay lại và phải đi một vòng mới có thể mua được vài thứ về nhấm nháp.Sẽ không còn nữa những buổi chợ thâu từ chiều tới đêm để rồi hai đứa dật dờ như những bóng ma phố thị, nàng say xe và hành trình cuốc bộ của chúng ta lại bắt đầu. Và nàng bảo ta sau này chắc sẽ chiều người yêu lắm – hì, ta bảo người yêu thì chưa chắc đâu? Ta chỉ có thể chiều phái yếu thôi. Người yêu ta, ta sẽ hành hạ chàng phải biết.Sẽ không còn nữa những tháng ngày lên kế hoạch ôn thi của hai đứa. Viết một bảng biểu thời gian, dậy lúc mấy giờ, học cái gì, nghỉ ngơi ra sao... rồi hùng hổ hai đứa ký tên vào dán trước cửa phòng, để rồi treo ở đó chỉ để nhìn cho oách. Và kế hoạch thì kệ kế hoạch thôi, đến giờ dậy rồi mà vẫn đóng cửa ngủ ngon lành để hàng xóm còn sang phê bình ...h mà hai bạn Hà, Hòa vẫn chưa dậy. Thực sự là cái kế hoạch này nó đã phá sản ngay từ đầu lập rồi mà. HeheSẽ không còn nữa những tháng ngày “nấu cháo điện thoại” của hai đứa vì những chuyện rồi cũng chả đâu vào đâu.Sẽ không còn nữa những ngày ta rán bánh nàng cứ tấm tắc khen ngon và bảo ta sau này ra trường thất nghiệp còn có nghề tay trái nữa.Sẽ không còn nữa những tháng ngày ta và nàng tự đặt biệt danh cho những người ở xóm trọ mà mình không thích để rồi cứ tâm đắc rất là phù hợp với họ như là : Sunlight, Wim, Vợ chồng A Phủ...Sẽ không còn nữa cái tháng ngày chuẩn bị quần quần, áo áo để đi coi thi đại học. Bộ này được, bộ kia không để rồi tiền đi coi thi không đủ để sắm quần áo. Rồi xong đợt coi thi hai đứa lại than vẫn là không tin tưởng vào cái kỳ thi Đại học, tưởng chừng nó nghiêm túc lắm nhưng mà cũng chả ra sao?Sẽ không còn nữa ngày tết làm bánh trôi, ta và nàng cũng bày trò không kém, cũng bột, cũng nhân, cũng vừng, cũng đỗ, cũng dừa ra sức nặn bánh trôi, bánh chay, vui thật đấy nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày nàng Vinasoy khi có anh chàng nào đến ngó mặt ta nữa rồi, ta đã mất đi một chỗ dựa khá là tin cậy.Sẽ không còn nữa những bí mật của nàng, của ta và của vài người nữa mà chỉ ta với nàng biết.Sẽ không còn nữa cái ngày ta bị đau mắt đỏ, nàng hết mực chăm sóc mua hoa quả tẩm bổ cho ta để rồi khi ta khỏi bệnh thì nàng cũng tăng thêm vài kí lô.Sẽ không còn nữa ngày nàng đau bụng như đau đẻ rên rỉ làm ta não hết cả ruột gan phải đi mua rượu, gừng về cho nàng...Sẽ không còn nữa những ngày mua thứ gì đôi, ta trả giá rồi mà nàng vẫn thấy hớ lại trả thấp xuống tiếp và biện minh với người bán hàng là người cầm tiền không phải ta mà là nàng lên ta không có quyền quyết định.Và sẽ không còn nữa ngày mà ta nghe nàng hét toáng nên và chạy thật nhanh chỉ vì nhìn thấy một con chuột chết nằm ở đường.Sẽ không còn nữa ngày ta và nàng cùng lội mưa đi học, lên thư viện chỉ để vào mạng để chụp choẹt, đăng ảnh rồi hai đứa cứ thay phiên nhau comment.Sẽ không còn nữa...Và rồi những tháng ngày ở bên cạnh nàng điều ta hối tiếc nhất là khi nàng về quê ta vẫn chưa thể giới thiệu ai đó với nàng là người yêu của ta. Ta nhớ có những đêm hai đứa nằm nói chuyện về tình yêu, nàng vẫn băn khoăn không biết sau này ta yêu thì sẽ ra sao nhỉ? Không biết anh chàng ta yêu sẽ ra sao? Trông chàng như thế nào? Chàng không biết chàng thấp hay cao và dự là chàng sẽ thấp hơn ta để rồi nàng lại được trận cười sặc sụa...Sẽ không còn nữa và sẽ không còn nữa, sẽ mãi mãi không còn nữa những tháng ngày bên nhau nữa nàng ak. Ta sẽ nhớ mãi những kỷ niệm của ta với nàng. Và ta vẫn ở đây lúc nào nàng rảnh nàng lên thăm người yêu thì vào thăm ta nhé. Lúc nào có điều kiện ta sẽ về quê thăm nàng và đón nàng lên nhà ta chơi vì nàng cũng chưa một lần về quê ta chơi mà.Cuối cùng ta cảm ơn nàng, cảm ơn món quà mà nàng tặng ta trước lúc nàng về nhé, chúc nàng luôn hạnh phúc trong tình yêu và cuộc sống.Biểu tượng cảm xúc heart

Và đây là kỷ niệm đi chơi đầu tiên của hai đứa ngày mà hai ta mượn xe đạp, đèo nhau lên Hồ Gươm xem lễ hội hoa rồi thẳng tiến về Hồ Tây vào chùa Trấn Quốc chơi. Trời thì rét căm căm mà đâu có hề chi, lửa chơi thì cứ rừng rực lên nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày ta hoặc nàng đợi ta ở cổng trường trên con xe đạp “kà Tàng” lướt như bay, lượn lờ khắp phố cổ, đường một hay hai chiều cứ phải nói là chẳng ngại gì. Lượn chán phố cổ rồi lại vào Chợ Đồng Xuân chơi, chán lại đèo nhau ra Hồ Gươm ăn kem. Rồi một màn thâu đêm luôn từ Hồ Gươm ra thẳng chợ Phùng Khoang mua sắm, cứ phải nói là vui phải biết. Rồi lân lề gần 11h đêm mí về đến nhà, mua được đồ gì về lại ra sức thử rồi chụp choẹt ngắm nghía, ko cần ăn uống chi, phải nói cứ như trâu ấy.Sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thao thức tâm sự chuyện đời, chuyện người cứ nói mà mãi không hết chuyện để rồi hôm sau hai đứa ngủ nướng đến tận trưa.Sẽ không còn nữa những ngày chúng ta đóng chặt của phòng và rồi cất tiếng ca oanh vàng cùng nhau, ngồi hát Karaoke đến đêm không quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao? Ai chê, ai cười kệ hộ ta chẳng quan tâm. Tiếp đến là khi ta có Loa mới là hành hạ hàng xóm láng giềng, cứ vặn volum level max luôn, may mà cũng chả có ai quan tâm đến nhắc nhở.Sẽ không còn nữa những chiều công viên, ghế đá cùng nhau, cùng nhau đạp vịt trên Hồ Thủ lệ nữa rồi.Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng mê mẩn đan lát, móc khăn móc mũ quên ăn, quên ngủ, quên cả học hành...Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng sáng tạo nghệ thuật với những bức hình dở tệ. Trước khi nàng về ta cũng kịp mua cho mình một bộ sáp màu để khi nào rảnh ta lại mang ra tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn.Và chắc sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thức chơi bóng đèn cùng nhau, không ăn, không ngủ miệt mài cắt xốp, băng dính, uốn móc treo quần áo thành hình thân cây Mai, và cặm cụi tỉ mỉ xâu chuỗi từng hạt vòng thành những bông hoa duyên dáng. Uốn thép cứ phải nói là nát hết tay mà vẫn đam mê cháy bỏng mong sản phẩm hoàn thành để trông xem sẽ thế nào. Cuối cùng thì cũng đã xong nhìn cũng không tệ cho lắm nhỉ? Bức ảnh – Chậu Mai vàng.Sẽ không còn nữa những buổi ta đọc thơ cho nàng nghe, những buổi ta cùng nàng đọc thơ tình, quà tặng cuộc sống cho nhau nghe hoặc để ghi âm nghe lại.Sẽ không còn nữa những buổi chung nhau đến trường với vài thứ đồ đôi, hoặc thời trang đối nghịch nhau. Bức ảnh Colgate Lửa –băng.Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng đi tập thể dục, nói đi tập thể dục chứ nào có tập tành gì chủ yếu là đi chợ chơi thôi mà. Bảo nhau phải chạy hoặc đi bộ mấy vòng Hồ Thành Công vậy mà ra đó hai đứa chưa đi nổi một vòng đến ngã rẽ vào chợ, hai đứa chẳng đứa nào bảo đứa nào cũng rẽ theo tiếng gọi nơi trái tim. Hí híSẽ không còn nữa những ngày ta đi học thêm tiếng Anh về muộn nàng vẫn đợi cơm ta. Cảm giác đầm ấm hạnh phúc thật khó tả.Sẽ không còn nữa ngày ta kết thúc khóa Tiếng Anh cả lớp liên hoan vì ta sợ lúc về không còn xe bus nên đã nhờ nàng đạp xe đi đón ta. Ôi ta hạnh phúc quá! Như vậy thì ta đâu cần có người yêu đâu nhỉ?Sẽ không còn nữa những buổi càn quét Pháo Đài Láng của ta với nàng khi về màn đêm buông xuống nữa.Sẽ không còn nữa những buổi cùng nhau lên trường đi xem các cuộc thi Hùng biện Socrate, Cuộc thi Thử thách cùng nghề Luật Challenge Of Law, Cuộc thi hát tiếng Anh Fly emotion... , giao lưu văn nghệ kỷ niệm ngày 20/11, Chào đón các tân sinh viên, và khai giảng của các em khóa dưới... Ta nhớ nhất là đi xem cuộc thi Hùng biện khi ra về ta và nàng đều rất bức xúc về kết quả của cuộc thi, không đồng ý với sự lựa chọn của Ban giám khảo nhưng bất lực chả biết làm gì. Mỗi lần đi như vậy ta lại bảo nàng lần sau đăng kí đi thi nhưng chả lần nào nàng đi cả, lần cuối này ta cũng có bảo nàng đi nàng lại không đi, giờ thì hết cơ hội cho nàng rồi nhé. Đến ngày tới này là Chung kết của cuộc thi sắp tới mà nàng không ở đây nữa, còn ta tối nào cũng phải đi học không biết ta có còn có thể đi xem được nữa không?Sẽ không còn nữa những buổi đi chơi của nàng mà không có ta về nhà nàng lại rên rỉ kể lúc ấy ta có ở bên để nàng thỏa thích làm những gì mình muốn và để cho ta sáng tạo nghệ thuật. heheSẽ không còn cái ngày nàng hẹn hò với ta mà không mang điện thoại không biết gặp gỡ ta ra sao, mượn được điện thoại gọi cho ta nàng lại không nhớ số, để rồi khi bấm vào vào con số lung tung nào đó nghe thấy bài nhạc chờ quen thuộc của ta nàng lại sướng điên người lên.Sẽ không còn nữa những buổi tối hai đứa đi mua đồ ăn vặt, ta biết nàng thích cắn hạt hướng dương lần nào cũng thế đó là món không thể thiếu trong mỗi lần ấy. Rồi một ngày có thông tin ăn nhiều hạt hướng dương sẽ bị teo não thế là ta chẳng thấy món đó xuất hiện nữa. Có lúc cơn khát đồ ăn điên lên gần 11h đêm rồi hai đứa vẫn lao ra đường tìm hàng quán mở để mua, để rồi gặp phải đám ma không dám quay lại và phải đi một vòng mới có thể mua được vài thứ về nhấm nháp.Sẽ không còn nữa những buổi chợ thâu từ chiều tới đêm để rồi hai đứa dật dờ như những bóng ma phố thị, nàng say xe và hành trình cuốc bộ của chúng ta lại bắt đầu. Và nàng bảo ta sau này chắc sẽ chiều người yêu lắm – hì, ta bảo người yêu thì chưa chắc đâu? Ta chỉ có thể chiều phái yếu thôi. Người yêu ta, ta sẽ hành hạ chàng phải biết.Sẽ không còn nữa những tháng ngày lên kế hoạch ôn thi của hai đứa. Viết một bảng biểu thời gian, dậy lúc mấy giờ, học cái gì, nghỉ ngơi ra sao... rồi hùng hổ hai đứa ký tên vào dán trước cửa phòng, để rồi treo ở đó chỉ để nhìn cho oách. Và kế hoạch thì kệ kế hoạch thôi, đến giờ dậy rồi mà vẫn đóng cửa ngủ ngon lành để hàng xóm còn sang phê bình ...h mà hai bạn Hà, Hòa vẫn chưa dậy. Thực sự là cái kế hoạch này nó đã phá sản ngay từ đầu lập rồi mà. HeheSẽ không còn nữa những tháng ngày “nấu cháo điện thoại” của hai đứa vì những chuyện rồi cũng chả đâu vào đâu.Sẽ không còn nữa những ngày ta rán bánh nàng cứ tấm tắc khen ngon và bảo ta sau này ra trường thất nghiệp còn có nghề tay trái nữa.Sẽ không còn nữa những tháng ngày ta và nàng tự đặt biệt danh cho những người ở xóm trọ mà mình không thích để rồi cứ tâm đắc rất là phù hợp với họ như là : Sunlight, Wim, Vợ chồng A Phủ...Sẽ không còn nữa cái tháng ngày chuẩn bị quần quần, áo áo để đi coi thi đại học. Bộ này được, bộ kia không để rồi tiền đi coi thi không đủ để sắm quần áo. Rồi xong đợt coi thi hai đứa lại than vẫn là không tin tưởng vào cái kỳ thi Đại học, tưởng chừng nó nghiêm túc lắm nhưng mà cũng chả ra sao?Sẽ không còn nữa ngày tết làm bánh trôi, ta và nàng cũng bày trò không kém, cũng bột, cũng nhân, cũng vừng, cũng đỗ, cũng dừa ra sức nặn bánh trôi, bánh chay, vui thật đấy nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày nàng Vinasoy khi có anh chàng nào đến ngó mặt ta nữa rồi, ta đã mất đi một chỗ dựa khá là tin cậy.Sẽ không còn nữa những bí mật của nàng, của ta và của vài người nữa mà chỉ ta với nàng biết.Sẽ không còn nữa cái ngày ta bị đau mắt đỏ, nàng hết mực chăm sóc mua hoa quả tẩm bổ cho ta để rồi khi ta khỏi bệnh thì nàng cũng tăng thêm vài kí lô.Sẽ không còn nữa ngày nàng đau bụng như đau đẻ rên rỉ làm ta não hết cả ruột gan phải đi mua rượu, gừng về cho nàng...Sẽ không còn nữa những ngày mua thứ gì đôi, ta trả giá rồi mà nàng vẫn thấy hớ lại trả thấp xuống tiếp và biện minh với người bán hàng là người cầm tiền không phải ta mà là nàng lên ta không có quyền quyết định.Và sẽ không còn nữa ngày mà ta nghe nàng hét toáng nên và chạy thật nhanh chỉ vì nhìn thấy một con chuột chết nằm ở đường.Sẽ không còn nữa ngày ta và nàng cùng lội mưa đi học, lên thư viện chỉ để vào mạng để chụp choẹt, đăng ảnh rồi hai đứa cứ thay phiên nhau comment.Sẽ không còn nữa...Và rồi những tháng ngày ở bên cạnh nàng điều ta hối tiếc nhất là khi nàng về quê ta vẫn chưa thể giới thiệu ai đó với nàng là người yêu của ta. Ta nhớ có những đêm hai đứa nằm nói chuyện về tình yêu, nàng vẫn băn khoăn không biết sau này ta yêu thì sẽ ra sao nhỉ? Không biết anh chàng ta yêu sẽ ra sao? Trông chàng như thế nào? Chàng không biết chàng thấp hay cao và dự là chàng sẽ thấp hơn ta để rồi nàng lại được trận cười sặc sụa...Sẽ không còn nữa và sẽ không còn nữa, sẽ mãi mãi không còn nữa những tháng ngày bên nhau nữa nàng ak. Ta sẽ nhớ mãi những kỷ niệm của ta với nàng. Và ta vẫn ở đây lúc nào nàng rảnh nàng lên thăm người yêu thì vào thăm ta nhé. Lúc nào có điều kiện ta sẽ về quê thăm nàng và đón nàng lên nhà ta chơi vì nàng cũng chưa một lần về quê ta chơi mà.Cuối cùng ta cảm ơn nàng, cảm ơn món quà mà nàng tặng ta trước lúc nàng về nhé, chúc nàng luôn hạnh phúc trong tình yêu và cuộc sống.Biểu tượng cảm xúc heart


Và đây là kỷ niệm đi chơi đầu tiên của hai đứa ngày mà hai ta mượn xe đạp, đèo nhau lên Hồ Gươm xem lễ hội hoa rồi thẳng tiến về Hồ Tây vào chùa Trấn Quốc chơi. Trời thì rét căm căm mà đâu có hề chi, lửa chơi thì cứ rừng rực lên nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày ta hoặc nàng đợi ta ở cổng trường trên con xe đạp “kà Tàng” lướt như bay, lượn lờ khắp phố cổ, đường một hay hai chiều cứ phải nói là chẳng ngại gì. Lượn chán phố cổ rồi lại vào Chợ Đồng Xuân chơi, chán lại đèo nhau ra Hồ Gươm ăn kem. Rồi một màn thâu đêm luôn từ Hồ Gươm ra thẳng chợ Phùng Khoang mua sắm, cứ phải nói là vui phải biết. Rồi lân lề gần 11h đêm mí về đến nhà, mua được đồ gì về lại ra sức thử rồi chụp choẹt ngắm nghía, ko cần ăn uống chi, phải nói cứ như trâu ấy.Sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thao thức tâm sự chuyện đời, chuyện người cứ nói mà mãi không hết chuyện để rồi hôm sau hai đứa ngủ nướng đến tận trưa.Sẽ không còn nữa những ngày chúng ta đóng chặt của phòng và rồi cất tiếng ca oanh vàng cùng nhau, ngồi hát Karaoke đến đêm không quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao? Ai chê, ai cười kệ hộ ta chẳng quan tâm. Tiếp đến là khi ta có Loa mới là hành hạ hàng xóm láng giềng, cứ vặn volum level max luôn, may mà cũng chả có ai quan tâm đến nhắc nhở.Sẽ không còn nữa những chiều công viên, ghế đá cùng nhau, cùng nhau đạp vịt trên Hồ Thủ lệ nữa rồi.Sẽ không còn nữa những ngày ta và nàng mê mẩn đan lát, móc khăn móc mũ quên ăn, quên ngủ, quên cả học hành...Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng sáng tạo nghệ thuật với những bức hình dở tệ. Trước khi nàng về ta cũng kịp mua cho mình một bộ sáp màu để khi nào rảnh ta lại mang ra tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn.Và chắc sẽ không còn nữa những đêm hai đứa thức chơi bóng đèn cùng nhau, không ăn, không ngủ miệt mài cắt xốp, băng dính, uốn móc treo quần áo thành hình thân cây Mai, và cặm cụi tỉ mỉ xâu chuỗi từng hạt vòng thành những bông hoa duyên dáng. Uốn thép cứ phải nói là nát hết tay mà vẫn đam mê cháy bỏng mong sản phẩm hoàn thành để trông xem sẽ thế nào. Cuối cùng thì cũng đã xong nhìn cũng không tệ cho lắm nhỉ? Bức ảnh – Chậu Mai vàng.Sẽ không còn nữa những buổi ta đọc thơ cho nàng nghe, những buổi ta cùng nàng đọc thơ tình, quà tặng cuộc sống cho nhau nghe hoặc để ghi âm nghe lại.Sẽ không còn nữa những buổi chung nhau đến trường với vài thứ đồ đôi, hoặc thời trang đối nghịch nhau. Bức ảnh Colgate Lửa –băng.Sẽ không còn nữa những ngày hai đứa cùng đi tập thể dục, nói đi tập thể dục chứ nào có tập tành gì chủ yếu là đi chợ chơi thôi mà. Bảo nhau phải chạy hoặc đi bộ mấy vòng Hồ Thành Công vậy mà ra đó hai đứa chưa đi nổi một vòng đến ngã rẽ vào chợ, hai đứa chẳng đứa nào bảo đứa nào cũng rẽ theo tiếng gọi nơi trái tim. Hí híSẽ không còn nữa những ngày ta đi học thêm tiếng Anh về muộn nàng vẫn đợi cơm ta. Cảm giác đầm ấm hạnh phúc thật khó tả.Sẽ không còn nữa ngày ta kết thúc khóa Tiếng Anh cả lớp liên hoan vì ta sợ lúc về không còn xe bus nên đã nhờ nàng đạp xe đi đón ta. Ôi ta hạnh phúc quá! Như vậy thì ta đâu cần có người yêu đâu nhỉ?Sẽ không còn nữa những buổi càn quét Pháo Đài Láng của ta với nàng khi về màn đêm buông xuống nữa.Sẽ không còn nữa những buổi cùng nhau lên trường đi xem các cuộc thi Hùng biện Socrate, Cuộc thi Thử thách cùng nghề Luật Challenge Of Law, Cuộc thi hát tiếng Anh Fly emotion... , giao lưu văn nghệ kỷ niệm ngày 20/11, Chào đón các tân sinh viên, và khai giảng của các em khóa dưới... Ta nhớ nhất là đi xem cuộc thi Hùng biện khi ra về ta và nàng đều rất bức xúc về kết quả của cuộc thi, không đồng ý với sự lựa chọn của Ban giám khảo nhưng bất lực chả biết làm gì. Mỗi lần đi như vậy ta lại bảo nàng lần sau đăng kí đi thi nhưng chả lần nào nàng đi cả, lần cuối này ta cũng có bảo nàng đi nàng lại không đi, giờ thì hết cơ hội cho nàng rồi nhé. Đến ngày tới này là Chung kết của cuộc thi sắp tới mà nàng không ở đây nữa, còn ta tối nào cũng phải đi học không biết ta có còn có thể đi xem được nữa không?Sẽ không còn nữa những buổi đi chơi của nàng mà không có ta về nhà nàng lại rên rỉ kể lúc ấy ta có ở bên để nàng thỏa thích làm những gì mình muốn và để cho ta sáng tạo nghệ thuật. heheSẽ không còn cái ngày nàng hẹn hò với ta mà không mang điện thoại không biết gặp gỡ ta ra sao, mượn được điện thoại gọi cho ta nàng lại không nhớ số, để rồi khi bấm vào vào con số lung tung nào đó nghe thấy bài nhạc chờ quen thuộc của ta nàng lại sướng điên người lên.Sẽ không còn nữa những buổi tối hai đứa đi mua đồ ăn vặt, ta biết nàng thích cắn hạt hướng dương lần nào cũng thế đó là món không thể thiếu trong mỗi lần ấy. Rồi một ngày có thông tin ăn nhiều hạt hướng dương sẽ bị teo não thế là ta chẳng thấy món đó xuất hiện nữa. Có lúc cơn khát đồ ăn điên lên gần 11h đêm rồi hai đứa vẫn lao ra đường tìm hàng quán mở để mua, để rồi gặp phải đám ma không dám quay lại và phải đi một vòng mới có thể mua được vài thứ về nhấm nháp.Sẽ không còn nữa những buổi chợ thâu từ chiều tới đêm để rồi hai đứa dật dờ như những bóng ma phố thị, nàng say xe và hành trình cuốc bộ của chúng ta lại bắt đầu. Và nàng bảo ta sau này chắc sẽ chiều người yêu lắm – hì, ta bảo người yêu thì chưa chắc đâu? Ta chỉ có thể chiều phái yếu thôi. Người yêu ta, ta sẽ hành hạ chàng phải biết.Sẽ không còn nữa những tháng ngày lên kế hoạch ôn thi của hai đứa. Viết một bảng biểu thời gian, dậy lúc mấy giờ, học cái gì, nghỉ ngơi ra sao... rồi hùng hổ hai đứa ký tên vào dán trước cửa phòng, để rồi treo ở đó chỉ để nhìn cho oách. Và kế hoạch thì kệ kế hoạch thôi, đến giờ dậy rồi mà vẫn đóng cửa ngủ ngon lành để hàng xóm còn sang phê bình ...h mà hai bạn Hà, Hòa vẫn chưa dậy. Thực sự là cái kế hoạch này nó đã phá sản ngay từ đầu lập rồi mà. HeheSẽ không còn nữa những tháng ngày “nấu cháo điện thoại” của hai đứa vì những chuyện rồi cũng chả đâu vào đâu.Sẽ không còn nữa những ngày ta rán bánh nàng cứ tấm tắc khen ngon và bảo ta sau này ra trường thất nghiệp còn có nghề tay trái nữa.Sẽ không còn nữa những tháng ngày ta và nàng tự đặt biệt danh cho những người ở xóm trọ mà mình không thích để rồi cứ tâm đắc rất là phù hợp với họ như là : Sunlight, Wim, Vợ chồng A Phủ...Sẽ không còn nữa cái tháng ngày chuẩn bị quần quần, áo áo để đi coi thi đại học. Bộ này được, bộ kia không để rồi tiền đi coi thi không đủ để sắm quần áo. Rồi xong đợt coi thi hai đứa lại than vẫn là không tin tưởng vào cái kỳ thi Đại học, tưởng chừng nó nghiêm túc lắm nhưng mà cũng chả ra sao?Sẽ không còn nữa ngày tết làm bánh trôi, ta và nàng cũng bày trò không kém, cũng bột, cũng nhân, cũng vừng, cũng đỗ, cũng dừa ra sức nặn bánh trôi, bánh chay, vui thật đấy nàng nhỉ?Sẽ không còn những ngày nàng Vinasoy khi có anh chàng nào đến ngó mặt ta nữa rồi, ta đã mất đi một chỗ dựa khá là tin cậy.Sẽ không còn nữa những bí mật của nàng, của ta và của vài người nữa mà chỉ ta với nàng biết.Sẽ không còn nữa cái ngày ta bị đau mắt đỏ, nàng hết mực chăm sóc mua hoa quả tẩm bổ cho ta để rồi khi ta khỏi bệnh thì nàng cũng tăng thêm vài kí lô.Sẽ không còn nữa ngày nàng đau bụng như đau đẻ rên rỉ làm ta não hết cả ruột gan phải đi mua rượu, gừng về cho nàng...Sẽ không còn nữa những ngày mua thứ gì đôi, ta trả giá rồi mà nàng vẫn thấy hớ lại trả thấp xuống tiếp và biện minh với người bán hàng là người cầm tiền không phải ta mà là nàng lên ta không có quyền quyết định.Và sẽ không còn nữa ngày mà ta nghe nàng hét toáng nên và chạy thật nhanh chỉ vì nhìn thấy một con chuột chết nằm ở đường.Sẽ không còn nữa ngày ta và nàng cùng lội mưa đi học, lên thư viện chỉ để vào mạng để chụp choẹt, đăng ảnh rồi hai đứa cứ thay phiên nhau comment.Sẽ không còn nữa...Và rồi những tháng ngày ở bên cạnh nàng điều ta hối tiếc nhất là khi nàng về quê ta vẫn chưa thể giới thiệu ai đó với nàng là người yêu của ta. Ta nhớ có những đêm hai đứa nằm nói chuyện về tình yêu, nàng vẫn băn khoăn không biết sau này ta yêu thì sẽ ra sao nhỉ? Không biết anh chàng ta yêu sẽ ra sao? Trông chàng như thế nào? Chàng không biết chàng thấp hay cao và dự là chàng sẽ thấp hơn ta để rồi nàng lại được trận cười sặc sụa...Sẽ không còn nữa và sẽ không còn nữa, sẽ mãi mãi không còn nữa những tháng ngày bên nhau nữa nàng ak. Ta sẽ nhớ mãi những kỷ niệm của ta với nàng. Và ta vẫn ở đây lúc nào nàng rảnh nàng lên thăm người yêu thì vào thăm ta nhé. Lúc nào có điều kiện ta sẽ về quê thăm nàng và đón nàng lên nhà ta chơi vì nàng cũng chưa một lần về quê ta chơi mà.Cuối cùng ta cảm ơn nàng, cảm ơn món quà mà nàng tặng ta trước lúc nàng về nhé, chúc nàng luôn hạnh phúc trong tình yêu và cuộc sống.